Thứ Năm, 17 tháng 4, 2014
Cà phê và nhạc Trịnh ở sài gòn
( Blog Việt ) - Đã lâu lắm rồi tôi mới có dịp ghé lại quán cà phê mà hồi sinh viên tôi thường hay tới , hồi trước tên của nó là Cõi Riêng bây chừ nó đổi là Thềm Xưa. Tôi là một người dân Vũng Tàu nhưng tôi lại có những đài kỷ niệm thật đẹp hồi sinh viên ở Sài Gòn vì vậy đừng hỏi tại sao con tim tôi luôn có một tình cảm đặc biệt với Sài Gòn và đừng hỏi tại sao tôi yêu Nhạc Trịnh Công Sơn. Câu phản hồi thật giản đơn là tôi tìm được sự yên tĩnh và bình yên của Nhạc Trịnh , tôi yêu Sài Gòn vì nó là một phần cuộc sống của tôi khoảng thời gian sinh viên đẹp nhất trong thế cuộc. Cuộc sống hai từ nghe giản đơn và gần gụi. Cuộc sống – guồng chảy của thời kì đầy những bộn bề , toan lo , không đơn giản. Cuộc sống – đôi lúc khiến người ta cảm thấy ngột ngạt , bức bối: cơm áo gạo tiền , những mối quan hệ nhằng nhịt khiến người ta mệt nhọc quá. Những lúc như thế , người ta thường hay ước mong được một phút bình yên bên tách cà phê ấm nóng trong một quán cà phê trầm lặng và đồng vọng bên tai là khúc nhạc Trịnh ru hồn phiêu lãng. Những quán cà phê nhạc Trịnh ở Sài Gòn tuần tự sinh ra như điều thế tất để mang đến cho lữ khách một nơi chốn dừng chân. Thử dạo bước qua một loạt quán cà phê Trịnh , ta sẽ dễ dàng nhận ra một phong cách chung rất đặc thù đó là nét bình dị , mộc mạc , đơn sơ và ấm áp. Tại sao lại thế? Có phải chăng vì âm nhạc của Trịnh chỉ thực sự phát huy vẻ đẹp của ca từ mang đầy đủ nét họa , chất thơ , chất thiền và đậm chất triết lý về thân phận con người khi được truyền tải đến người nghe trong không gian gần gụi nhất với đời? đúng vậy , có bao giờ bạn được nghe nhạc Trịnh trong một quán cà phê đèn xanh đỏ lập loè và những chiếc loa thùng to tướng chưa? Chắc hẳn là chưa phải không bạn? Nhạc Trịnh không phù hợp với những nơi năng động và vội vàng , pha lẫn xa hoa như thế. Một tí cỏ cây , một tí sáp ong , một tí hương cà phê nồng nồng và cái mùi ngai ngái của đất , gạch sẽ tạo nên một không gian thắm thiết “chất Trịnh”. Cà phê Cõi Riêng ( Thềm Xưa bây chừ ) đã là một quán cà phê có xác xuất nói là tiền phong trong làng cà phê Trịnh. Ngôi nhà cổ làm phông nền cho khoảnh sân vườn nhỏ , ánh sáp ong long lanh trong chiếc bình gốm nung tỏa ra những mảnh trăng bé xíu in trên mặt bàn gỗ mộc. Giữa vườn là chiếc ao con vang vọng tiếng sâu bọ buổi đêm. Và giọng hát Khánh Ly thả từ trên trời cao vọng xuống mênh mang , da diết những khúc nhạc hấp dẫn đến lạ lùng. Thực khách đến đây đa phần là những ý trung nhân nhạc Trịnh , họ rì rầm chuyện trò , khẽ thôi , rất khẽ , để cho tiếng hát cứ vang lên vang lên giữa thinh lặng của đêm , để nghe , để đón nhận những khắc khoải , những vỗ về , những liêu trai của Trịnh trong từng câu hát. Nhưng , đã tồn tại trong thế cuộc thì không có điều gì là bất di bất dịch , Cõi Riêng/ Thềm Xưa bây giờ không còn như thế nữa. Khoảng sân vườn nhỏ bé được mở rộng thêm ra , cảnh quan thoáng mát hơn , chỗ ngồi không bị hạn chế hơn , đông đúc hơn , chen lẫn những bài hát Trịnh Công Sơn là những Ngô Thụy Miên , những Vũ Thành An… tình yêu trong họ nồng nàn và mãnh liệt , vượt qua cả không gian và thời kì , “…áo xưa dù nhàu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau…”
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét