Thứ Hai, 12 tháng 5, 2014

Đại Nhà ở giữ biển đông

Tiến về phía biển Cát vàng ở xã bãi ngang Mỹ An , huyện Phù Mỹ ( Bình Định ) trải dài từ đầu làng đến cuối thôn. Gió biển cuộn bụi cát tung thổi sạm mặt người. Ngày hè nóng bức nung bỏng chân trần. Mấy mươi năm trước , Nhà ở lão ngư Nguyễn Văn Ái chuyển đến định cư sát mép biển thuộc thôn Xuân Bình , xã Mỹ An khi nơi này chưa hề có một nóc nhà nào. Mái nhà gianh của Nhà ở dựng lên tạm bợ vào những ngày đầu còn gian lao luôn bị thổi bay tứ tung mỗi mùa mưa bão. Nắng gió phập phù giờ vẫn Như cũ nhưng thôn xóm Xuân Bình nay đã có tới hàng trăm ngôi nhà kiên cố , san sát đùm bọc lẫn nhau. Tất thảy dân Xuân Bình sống được đều nhờ nguồn lợi chính yếu từ biển. Xuân Bình đất đai cằn cọc không thể Cày cấy được cây lương thực , thậm chí trồng vài mống rau cũng không thể phát triển xanh tốt thông thường như nhiều vùng quê khác. Ông Ái bảo từ đời ông đến đời cha đều lấy biển làm chốn mưu sinh. Dẫu đánh bắt gần bờ hay khơi xa vào bất kỳ lúc nào cũng thu được cá tôm để bán buôn hoặc đổi lúa gạo sống Tạm bợ. Lớn lên nối nghiệp ông bà ông vải , khi ấy dù biết từng ngày phải đối mặt với nhiều truân chuyên nhưng ông vẫn bấm chí tiến về phía biển bởi “gia đình tui chết sống gì cũng cùng biển cả mà”. Cũng chính nơi miền phập phù gió cát Xuân Bình , ông và vợ - bà Nguyễn Thị Lầm ( 60 tuổi ) nuôi nấng khôn lớn 8 người con , để rồi tất thảy cũng đang nối tiếp từng ngày hướng về phía biển. Mùa vàng khơi xa Những mùa vàng khơi xa đã giúp lão ngư Nguyễn Văn Ái dựng xây Nhà ở tứ đại đồng đường đường hoàng với cơ ngơi hết sức bề thế , nhưng không bao giờ ông quên buổi đầu khởi nghiệp đầy khó nhọc gian lao. Khi vợ ông sinh đứa con thứ 4 thì rất bất ngờ lâm bệnh. Bán đứt chiếc thuyền bấy nay nay làm phương tiện mưu sinh vẫn không đủ tiền lo chạy chữa , ông bán luôn ngôi nhà , con cái gửi về nhà ông bà nội ở nhờ. Sau một thời gian dài nằm viện điều trị , bà Lâm may mắn mạnh giỏi trở lại , nhưng Nhà ở lại rơi vào cảnh trắng tay hoàn toàn. Ông Ái khi ấy xin những người trong làng có tàu bè cho đi bạn. Trúng mùa thì được trả tiền. Lúc chẳng may đánh bắt được ít thì tiền công của ông chỉ có vài ký cá mang về làm thức ăn cho thê tử. Ở nhà ngày ngày bà Lầm ngược xuôi các xã miền núi Hoài Ân , An Lão buôn bán. Chuyến lên mang theo cá. Khi bán hết cho đồng bào lại mua về các loại nông sản bán cho dân hải phận. Khó nhọc gian lao chịu đựng đã quen nên hai vợ chồng chẳng ngại tảo tần khuya sớm. Dẫu bươn chải mưu sinh Vẻ cần cù là vậy nhưng tiền công kiếm được cũng chỉ đắp đổi mắm muối Tạm bợ. Cuộc sống từng bước bắt đầu đổi thay khi trong khó khăn , họ vẫn thuận vợ thuận chồng chung lo mọi việc. Đầu những năm 1990 , bà Lầm “bật đèn xanh” cho ông Ái đi vay mượn 1 lượng vàng sắm lại chiếc tàu cá để tự mình ra khơi. Biển cả bát ngát không phụ khát vọng chinh phục của lão ngư Nguyễn Văn Ái nên chẳng bao giờ ông nghĩ đến chuyện giã biệt dẫu hành trình bám biển mưu sinh đã theo ông gần trọn cả cuộc thế. Đội tàu của Nhà ở ông có khả năng nói là “khủng” nhất miền Trung. Bây giờ ông Ái đã trở thành lão ngư nức danh bốn bề. Cuối năm 2010 , do Thiếu thốn kinh phí khi đóng mới chiếc tàu 900 CV , ông bạo dạn cầm một lúc 5 sổ đỏ của nhà ông và các con lên nhà băng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Phù Mỹ đề nghị được vay 700 triệu đồng. Lãnh đạo nhà băng nghi ngại , chất vấn ông về khả năng trả nợ , ông quả quyết: “Tôi và các con đi biển trong vòng 3 tháng sẽ trả đủ cả gốc lẫn lãi. Nếu không thì tui chỉ cần bán 1 ngôi nhà cũng dư tiền trả cho ngân hàng”. Về địa phương thẩm tra , cán bộ nhà băng đồng ý làm thủ tục giải ngân. Y hẹn 3 tháng sau , ông thực hiện đúng lời hứa của mình nhờ tiền lãi từ những chuyến đi biển đánh bắt được nhiều cá , có chuyến sản lượng đạt đến 80 tấn. Mấy tuần nay ông Ái tất bật lo Dự bị đám cưới đứa nam tử út nhưng vẫn không nguôi ý định nâng công suất đội tàu cá của Nhà ở , khi đóng thêm 1 chiếc tàu công suất hơn 1.000 CV với trang thiết bị hiện đại cần vốn gần 5 tỉ đồng. Ông dự tính bán bớt 1 chiếc 450 CV trong số 4 chiếc hiện có sẽ thu được khoảng 2 tỉ. Số tiền cần có còn lại ông dự tính vay nhà băng nhưng lãi suất hiện quá cao sợ không kham nổi. “Nếu vay với lãi suất cao thì cũng ráng trả được thôi , nhưng buộc phải bù trừ vào chi phí khiến thu nhập của người đi bạn giảm xuống. Làm vậy tui thấy không nỡ lòng nào vì phụ tử đi chung với mình còn có thê tử ở nhà” , ông Ái bày tỏ. bien dong là nhà Nhận thấy tàu càng lớn khai thác càng công hiệu nên gần 10 năm qua , đi biển dư được bao nhiêu ông đều dành dụm để đóng mới đội tàu tiến ra những hải phận thuộc chủ quyền Việt Nam ở bien dong. Mỗi lần ra khơi , cả đội tàu 4 chiếc đều cùng khởi hành. Khi đánh bắt được cá , chiếc lớn nhất gom chở vào đất liền bán , sau đó mua lại chất đốt , đá lạnh , nhu yếu phẩm chở ra tiếp ứng cho 3 tàu còn lại nối tiếp hoạt động. Mỗi chuyến ra biển đông dậy sóng như thế chi phí lên đến hơn 1 tỉ đồng nhưng phụ tử ông Ái vẫn đồng lòng hiệp lực kiên cường bám trụ. biển đông là nhà. Ông Ái luôn khẳng định như thế! Nơi miền biển linh thiêng ấy ông đã dành gần trọn đời tiếp nối hành trình chinh phục khơi xa của những thế hệ cha ông. 6 người nam tử , 2 người ngãi tế của ông và 75 lao động trên đội tàu hùng hậu cũng luôn luôn có mặt ở Trường Sa lớn , Song Tử Tây , Đá Tây , Đá Lớn , chiền chiện , Nam Yết… Nhiều người đi 2 - 3 tháng mới quay về đất liền. Những rường cột trong các Nhà ở làng biển vươn ra khơi xa giữ biển , mưu sinh không chỉ để cảm nhận đủ đầy hơn sự Đông nhiều bát ngát của giang sơn. Họ vững vàng nơi đầu sóng ngọn gió còn vì Nhà ở thân thuộc ở quê nhà luôn giữ trọn niềm tin yêu. Theo Thanh Niên
.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét