Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014

35 năm thắng lợi Xuân Lộc 21

Trận để đời - Người để nghĩaTrong cuộc thế binh nghiệp , dễ thường Trung tướng Lê Nam Phong nhớ nhất là trận đánh Xuân Lộc kéo dài từ 9-4 đến 21-4-1975 với sự phối hợp ăn nhịp của các sư đoàn thuộc Quân đoàn 4 và Quân khu 7. Trong đó , với sự quản thúc tài ba của anh ở mũi tiến công của Sư đoàn 7 đã khiến thế trận đổi thay bất thần , đúng ý đồ của cấp trên: Cô đơn Xuân Lộc để rồi phá tan “cánh cửa thép” này , tiến về sài gòn . Gợi lại chuyện xưa , anh Lê Nam Phong kể: “Tôi nhận được điện mật của cấp trên và Chiêu tập ngay cuộc họp Ban Thường vụ Sư đoàn. Chúng tôi đưa ra nhận định của Bộ Tư lệnh Quân đoàn 4 , rằng: “Địch dồn quân cố cứu Xuân Lộc , ta không cần tập kết vào đấy mà cần tiêu diệt các đơn vị cứu viện của địch đang đến gần bởi chúng chưa đứng vững chân , chưa phối hợp chặt chịa được với bọn ngụy ở Xuân Lộc”. Vậy là các đơn vị của ta bắt đầu giãn ra khỏi Xuân Lộc. Sự đổi thay cách đánh bất thần trên làm cho địch Mắc mưu , một chiến đoàn thuộc Sư đoàn 18 bị tiêu diệt trên đường 20 và dẫn đến hàng ngũ địch phân hóa , phải tháo chạy khỏi Xuân Lộc.Có lẽ ai cũng rõ vị thế lịch sử và tầm quan trọng của thắng lợi Xuân Lộc. Thế nhưng về cuộc thế đầy tình nghĩa của vị tư lệnh dày dạn chiến trận Lê Nam Phong , hẳn nhiều người chưa tỏ tường! Hàng ngàn phụ tử đã ngã xuống trên chiến trận. Riêng trận Xuân Lộc do chiến đấu tập kết trong một lĩnh vực có bán kính hẹp , lại rất gần kề ngày thắng lợi nên hài cốt phụ tử chết ở đây cũng dễ tìm. Từ ngày hòa bình lập lại , hàng năm anh Lê Nam Phong đều tổ chức đi các nghĩa trang liệt sĩ vùng Đông nam bộ , đặc biệt là Xuân Lộc để viếng mộ đồng đội hay ủy lạo chia sẻ với Nhà ở họ. Có trường hợp tìm được hài cốt bạn chiến đấu , anh còn khăn gói mang về tận miền Bắc. Những lần như vậy , tôi thấy anh đặc biệt ngùi ngùi , mắt đỏ hoe , có lúc khóc ròng ròng , nước mắt nhỏ xuống nhiều nấm mồ đồng đội trên chiến trận xưa! Một vị tướng đánh trận dũng mãnh , lại giàu lòng nhân nghĩa với bạn hữu , đồng đội , âu đấy cũng là hiển hiện cho phẩm chất đặc điểm của anh người lính cụ Hồ.Tư lệnh mặc... xà lỏnNăm 1979 , Trung tướng Lê Nam Phong ( bấy chừ là Tư lệnh Quân đoàn 1 ) về thăm một cán bộ thuộc Sư đoàn 7 tên Vũ Bầu , là bạn chiến đấu nhiều năm cùng ông. Sau giải phóng , đất Hải Hậu ( Nam Định ) vốn nghèo nên không thể đùm bọc nổi một đại úy thương binh giải ngũ. Vậy nên Vũ Bầu phải đi chăn vịt nuôi vợ con.Cám cảnh đồng đội , anh Lê Nam Phong Rung động trong lòng cởi ngay chiếc đồng hồ đeo tay quý báu , trao ngay cho Vũ Bầu. Anh Lê Nam Phong thuật lại kỷ niệm với đại úy Vũ Bầu: “Trước một trận đánh , biết tính Vũ Bầu rất nóng và sòng phẳng , tôi gọi lên nói “Thắng trận mà mày chết , tao moi lên gắn huân chương , thua tao moi lên thi hành kỷ luật. Mày có đề nghị gì không?”. Vũ Bầu đề nghị: “Cho một bữa cơm no , đói mờ mắt rồi”. Thế là Bếp dọn cho Vũ Bầu một thau cơm , thịt hộp và 1 gàu mên rau rừng. Ăn xong , anh ấy xách súng đi và Rất đúng trận ấy , chúng tôi thắng… thăm hỏi trà rượu với Vũ Bầu xong , lúc tiễn biệt ra xe , anh Lê Nam Phong bảo người vợ của đồng đội vào trong , nói: “Cô vào nhà trước đi. Tôi có chuyện riêng với Vũ Bầu”. Còn lại hai người bạn chiến đấu , ông Lê Nam Phong cởi cái áo quân trang 4 túi tặng bạn , kèm theo chút tiền. Đi mấy bước , nghĩ sao ông tiếp tục… cởi luôn cái quần , tặng nốt , miệng nói: “Cho đủ bộ!”. Hỏi chuyện này , anh Lê Nam Phong cười kha khả: “Còn độc cái quần cụt , tôi trùm áo mưa chui tọt vào xe công vụ , chạy thẳng vào cổng Quân đoàn 1. Chuyến thăm bạn phản hồi , anh Phong cứ buồn mãi khi nghĩ về tình cảnh Nhà ở của người bạn Vũ Bầu.“Đêm 16-3-1975 , tôi ra lệnh nổ súng tiến công Chi khu Định Quán. Giải phóng xong Định Quán , lại thần tốc tiến lên Lâm Đồng và khuya 28-3-1975 , tôi ra lệnh nhất loạt tiến công thị xã Bảo Lộc và làm chủ hoàn toàn thị xã , nối tiếp truy kích địch đến Di Linh thì có lệnh quay về Dự bị giải phóng Xuân Lộc… Trong thắng lợi là phải có mất mát hy sinh! hiện tại mỗi lần qua Định Quán là lòng tôi lại bồi hồi , nước mắt ứa ra. Những hòn đá lớn như giả sơn , nhẵn nhụi , nằm ở tư thế khác nhau; có chỗ hòn nọ chồng lên hòn kia , chót vót và ngoạn mục. Cảnh đẹp như tranh đấy , nhưng du khách đâu có biết bao nhiêu là xương là máu đã đổ xuống. Tôi thường dừng xe , đủng đỉnh đi vào triền núi , tay sờ sẫm trên những gộp đá , miệng thì thầm trò chuyện với hồn đồng đội đã ngã xuống nơi đây”.“Phá tung “cánh cửa thép” Quân đoàn 4 đã mở mang cánh cửa phía Đông Bắc sài gòn cho đại quân ta tiến vào. 16 giờ ngày 29-4-1975 , Bộ Tư lệnh Chiến dịch Hồ Chí Minh đã ra lệnh công kích vào nội đô sai gon. Đó là thời khắc lịch sử Trọn kiếp tôi ghi nhớ”.( Trung tướng Lê Nam Phong )“Chúng tôi ( Sư đoàn 7 ) đảm nhiệm hướng chính yếu tiến công từ phía Đông vào Xuân Lộc; Sư đoàn 341 đánh từ hướng Bắc xuống; Sư đoàn 6 chận địch từ phía Tây vào. Mới hôm trước , sáng 8-4-1975 , tôi và anh Lê Nam Phong ( Sư trưởng đoàn Sư đoàn 7 ) còn nghe Tổng tham mưu trưởng Quân đội VNCH , Đại tướng Cao Văn Viên kêu gọi “các chiến hữu VNCH hãy sáng láng , tĩnh tâm , giữ vững tay súng trên các chiến tuyến để chặn đứng cộng sản” thì hôm sau , 9-4-1975 , bão lửa của chúng tôi đã phủ chụp Tiểu khu Xuân Lộc-Tiểu khu Long Khánh. Từ sở chỉ huy trong khu rừng cao su , chúng tôi nhích dần vị trí theo các cánh bộ binh của ta với xe tăng yểm trợ tràn vào thị xã. Từ các hướng , hơn 2.000 đạn pháo , rốc két được nã vào sở chỉ huy Sư đoàn 18 ngụy. Sau khi bị đánh chính diện , địch dồn quân gồm các Trung đoàn 5 Thiết giáp , Chiến đoàn 43 và hết thảy lực lượng Sư đoàn 18 ngoan cố cống cự quyết liệt. Thương vong của hai bên khá nhiều và các hướng chi viện của địch cũng rùng rùng tiến về Xuân Lộc.Khi các đơn vị của ta bắt đầu giãn ra khỏi Xuân Lộc. Sự đổi thay cách đánh bất thần trên làm cho quan chức Mỹ-ngụy tí tởn. Người phát ngôn Bộ tài tực Mỹ Khi đó nói: “Quân đội VNCH đã làm giảm tác động có công hiệu cuộc tiến công của cộng sản ở Xuân Lộc. Họ ( ngụy ) tỏ ra là lực lượng trội hơn và vẫn là một lực lượng chắc chắn , họ sẽ đánh đập cộng sản”. Còn Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu lớn tiếng: “Chiến thắng Xuân Lộc. Xuân Lộc là cái chốt cứng để thực nghiệm khả năng chiến đấu. Chúng tôi Có sẵn sức mạnh để giữ vững chế độ”. Pháo tầm xa của ta bắt đầu bắn phá và khống chế liên tục hôm sớm sân bay Biên Hòa , không cho máy bay khu trục của địch cất cánh… Theo kế hoạch đã định của Sư trưởng Lê Nam Phong , một tiểu đoàn của ta ngụy trang kỹ dưới các lớp lá cao su đã bất thần Lộ rõ ra và chặn đứng việc chuyển quân của Lữ đoàn dù 3.000 quân ngụy đến chi viện cho Xuân Lộc. Do yếu tố bất thần , hàng trăm tên địch chết tại chỗ trong đó có tên tiểu trưởng đoàn. Số còn lại như rắn mất đầu túm tụm chống giữ , chết dần chết mòn không thể vào cứu viện cho Thị xã Xuân Lộc. Các đoàn máy bay lên thẳng tiếp tế vũ khí , lương thực cho Xuân Lộc đều bị lưới lửa phòng không của ta chặn lại. Trong lúc đó , một sư đoàn khác cắt đứt đường quốc lộ 1 đoạn Trảng Bom , cùng với các cánh quân chặn chi viện địch , tiến về sân bay Biên Hòa. Trong lúc đó , pháo của ta đã làm hỏng đường băng sân bay , các máy bay địch dù cho muốn chi viện cho Xuân Lộc cũng không thể chạy cất cánh…Sau khi chặn hết các ngả đường chi viện , “chặt hết tay chân Xuân Lộc” xong , rạng sáng 21-4-1975 , các lực lượng của ta phá tan “cánh cửa thép” phía đông sài gòn , Cởi ra vùng Đông nhiều trực tiếp thị oai sở chỉ huy Vùng 3 chiến thuật , sân bay Biên Hòa , sai gon . Ngay trong buổi chiều 21-4-1975 , Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu tuyên bố từ chức! ( Trung tướng Nguyễn Văn Thái )Trung tướng Nguyễn Văn Thái ( nguyên Phó Chính ủy Sư đoàn 7 ) lời chúc mừng .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét